Bói ‘sự cố’ đầu năm để biết vận mệnh cả năm!

Các nhà chiêm tinh học, các khoa học gia, các nhà bói toán và cả các chuyên gia về phong thủy... đều “nhất trí” rằng các “sự cố” bộc phát vào những ngày đầu tiên của một năm mới - nhất là từ Mồng Một đến Mồng Mười, bất kể Dương Lịch hay Âm Lịch - đều báo hiệu những ảnh hưởng và hệ quả lớn lao trong suốt cả năm.

Kính thưa các đồng chí!

Nhớ đến thời bao cấp cấm chợ ngăn sông, dân ta phải Xếp-Hàng-Cả-Ngày mới mua được cân rau, lạng thịt. Cuộc sống chẳng khác nào địa ngục tự mình xây nên, thật đúng là Xấu-Hổ-Cả-Nước. Nhìn thấy được nguy cơ Xuống-Hố-Có-Ngày, chúng ta đã quyết định đổi mới tư duy, nhất định không để xảy ra thảm cảnh Xụp-Hầm-Cả-Nút. Chúng ta đã phải mở cửa giao thương, làm ăn buôn bán với cái chủ nghĩa tư bản giãy hoài hổng chết.

Mẹ con nhà Simmons

Mấy bữa trước là ngày sinh nhật của tôi, và ngày đó là ngày nào thì tôi sẽ không nói rõ để bạn biết mà hòng gởi thiệp chúc mừng, hoặc dò tìm tử vi đoán xem tôi là người tốt xấu, cù lần như thế nào. Đã từ lâu tôi cố tình không nhớ, không nhắc đến ngày sinh nhật cho ai biết để người thân cũng như người quen khỏi bận tâm làm chi cho mệt.

Năm ngựa nói chuyện Ngọ

Xuân nay hơn hẳn mấy xuân qua*
Bá Ngọ tràn lan khắp diễn đàn
Cả nước thi đua khui “giặc”(hũ) Mắm
Tiến lên! Vô Sản giàu quá ta!

Phát huy tinh thần Thông điệp đầu năm 2014 của Thủ tướng Ba Ếch về nhu cầu “đổi mới thể chế”, hắn thề với vợ phen này quyết đổi mới tư duy, bỏ đi cái truyền thống cực kỳ cố cựu có từ khi Mười hai Con Giáp chào đời, bẻ một bước ngoặt hoành tráng để vươn lên tầm cao mới: thay vì Năm Ngọ nói chuyện Ngựa, hắn Năm Ngựa nói chuyện Ngọ.

Chuyện chú Ba

Theo chỗ nhà cháu được biết thì trong đời thường, chú Ba là một người cha tuyệt vời. Chú thương yêu ba em vô cùng, phải nói là hiếm có người cha nào thương con như vậy, đến nỗi dù lương tháng chỉ mười mấy triệu, chú cũng cùng dì ráng hết sức để chăm lo các em, đưa các em ra nước ngoài ăn học cho bằng bạn bằng bè. Thiên hạ có đứa xấu mồm bảo chú tham nhũng; nhà cháu thì chỉ thấy chú thương con mới làm thế: sẵn sàng hy sinh cả danh dự, chấp nhận tiếng xấu "gia đình trị" để lo lắng cho sự nghiệp của con.

Làm chó gì có luật pháp

Chả nhẽ lại nói: đất nước này “làm chó gì có luật pháp” để mà em trông cậy, hòng đòi lại công bằng cho em?

Xin lỗi các bác vì đã nói tục ngay từ cái tít bài. Nhưng quả là tôi không kìm được thật ạ. Khi bị bắt vào Lộc Hà vì đi biểu tình, tôi không nhớ chính xác từng lời nhà báo Đoan Trang hỏi công an, nhưng đại ý là:

-    Người dân làm cách nào để biểu đạt ý kiến của mình?

Khi báo chí đưa tin nạn trộm chó hoành hành khắp các miền quê. Người dân bảo vệ chó của mình thì bị trộm đánh trả. Thậm chí chỉ vì bảo vệ chó mà chủ thiệt mạng. Kết quả là người dân hợp lực nhau lại, đánh chết kẻ trộm chó trong cơn cuồng nộ.

Đại Vệ Chí Dị - Mỗi lần ước mất đi một góc

Quan chữa thuyền người miền biển họ Dương tên Bạo, xứ An Biên, trấn Hải Tần vướng tội tham nhũng. Bị phát giác, nhưng nhờ có quan trên báo tin cho biết. Dương Bạo chạy về nhà gói đồ, rồi phi ngựa qua phủ hình báo tin cho em trai là phó phủ tên là Dương Kính biết. Kính bèn gọi thủ hạ và đám lưu manh cấp tốc đưa anh trai mình đi trốn sang tận nước Miên.

Việt Ta hay Việt Tây

"...Việt Ta hay Việt Tây cách xử sự đều tùy thuộc vào cách giáo dục trong gia đình. Đàn bà con gái gì mà nói giữa chốn đông người "Tôi không có khe" (care); "Vẫn còn ở chỗ cũ đây, chứ tôi đâu có mu (move)"..."

Chuyện ‘hên’ vào đầu năm mới

Vào những ngày đầu tân niên, chẳng ai muốn dính dáng đến những “sự cố” vốn đen như... mõm chó hay các hiện tượng hắc ám vốn như sao quả tạ chiếu mệnh, sợ bị xúi quẩy trọn năm. Ngược lại, đại đa số dân chúng vẫn xác tín là “có kiêng có lành” nên chỉ mong đợi các cơ may, các dịp “tưng bừng hoa lá,” các câu chuyện về “số đỏ”... để quanh năm suốt tháng, lúc nào cũng được “vui như Tết,” cũng gặp được toàn những “mộng lành,” được vạn, à quên, triệu sự may mắn, chẳng hạn mua Mega, trúng Mega; mua Lotto, trúng Lotto - lại trúng toàn cá cặp - kể cả không mua mà vẫn... vô tình nhặt được vé số trúng độc đắc hai, ba triệu đô-la hoặc do một cá nhân vô danh nào đó liệng đi trước giờ “vĩnh biệt trần thế” để đi “chuyến tầu suốt” mà về “mỉm cười không ngừng nơi chín suối” hoặc bởi “thánh nhân đãi kẻ khù khờ” hay nhờ tới lúc “mèo mù vớ cá rán”....

Huyền thuật của một cuốn sách cũ

Sáng nay tôi có một chuyện buồn, hơi sên sến, một cảm giác buồn nhè nhẹ, buồn vu vơ, vớ vẩn, vụn vặt, buồn vi vu, vi vút, vân vân và vân vân. Tôi buồn vì phải chia tay một người bạn đã quen trong suốt mấy tuần qua: bà Alexandra David-Néel. Bà đã mất hơn 40 năm trước. Tôi gặp bà không phải trong một giấc mộng chiêm bao, hay trong cõi xuất hồn xuất vía gì cả, mà qua một cuốn sách đã nằm đóng bụi trên kệ từ lâu.

Có cái thứ luật nào mà lại man rợ đến thế?

Thứ nhất: không có thời gian để tìm hiểu luật.
Thú hai: không có luật thì cũng có lệ
Thứ ba: nếu có luật thì đó là một thứ luật của một xã hội man rợ.

Cẳng, chân và đầu gối

Lúc còn bé tôi thường bị mẹ rầy vì cứ dùng lẫn lộn giữa hai từ CHÂN và CẲNG. Những lúc đó mẹ nghiêm mặt nói: “Mẹ sanh ra con với hai chân để đi thẳng người. Con không có cẳng…”  Những lời răn dạy đơn sơ đó đã ảnh hưởng đến cuộc đời tôi sau này.

HÈN HAY NHÁT?

Hồi nhỏ tôi bị mọi người trong nhà chê là nhút nhát, từ ông bà, cha mẹ, cô bác đến anh chị em.  Tôi rụt rè, e thẹn và sợ hãi, tối ngày chẳng dám ra khỏi nhà, ban đêm thì sợ ma, còn ban ngày sáng sủa thì sợ bạn bè bắt nạt, ăn hiếp. Có lẽ vì tôi sinh thiếu tháng, má tôi nói, nên thân thể ốm yếu, gầy còm, lại được ông bà cưng, che chở tối đa nên sanh tật!

Chuyện đùa

“… Mặt trận sẽ không sợ bị đổ vỡ vì những mâu thuẫn nội bộ, vì tất cả các tổ chức và hội đoàn thành viên trên thực tế đều không còn nữa để mà cãi cọ với nhau …”

Chả coi nhân dân ra "cái chó" gì

Đang loay hoay lắp cái lịch dạng bloc, bố tui ra quan sát, bảo: cái suy nghĩ kiểu bao cấp nó làm cái đầu con người ta đần độn đi. Có mỗi việc cải tiến sao cho "treo được nó lên, và xé được nó ra" một cách thuận tiện, mà  mấy chục năm chỉ cải tiến được có tẹo - là đục cho cái lỗ để bắt vít, chứ ko phải hì hục dán bằng cơm, hay bún, hay hồ như ngày xưa.